Thiên ngoại hữu thiên

Không gian vô cùng vô tận, cuộc sống vô cùng vô tận, ngoài cuộc sống còn có cuộc sống, bất khả tư nghị.

Nếu tinh thần tư tưởng bị mắc kẹt vào một nơi nào đó, dù đó là địa đàng liễu thắm hoa vàng, núi xanh suối trong , giai nhân tuyệt thế thì ta cũng đã đánh mất cơ hội được thâm nhập những không gian diễm lệ hơn thế.

Đẹp, hùng vĩ, u tịch, thanh nhã, xuất tục… cũng chỉ là những danh từ biểu trưng cho những cấp độ tinh thần. Có những vùng không thời gian cần tinh thần ta vượt thoát bay lên cao cao mãi, mới chạm được đến. Lìa ý thức, tuyệt suy tư.

Gía trị của sinh mệnh là nó phải luôn tiến hóa để thoát khỏi chính nó.

Nếu sinh mệnh không thể vì chính mình, không thể vì lý tưởng của chính mình thì đó là một sinh mệnh u buồn.

Ở những vùng không gian khác, có những con người khác. Bi kịch lớn nhất của con người là mãi bám víu, chấp trước vào một con người nào đó, thần tượng hóa để rồi bị nô lệ hóa, hỷ nộ ái ố trì níu hoài một hiện thực trôi chảy khôn cùng.

Kiến lập tân thiên địa.

Tân thiên địa có tân nhân. Trời đất đã cũ kỹ, con người đã chán chường, hư vinh, truy cầu trụy lạc, loanh quanh trong những cấp độ tinh thần tàn héo.

Chỉ vì buông không xuống.

Nếu buông được xuống, cả vũ trụ hiển bày trước mắt !

Tâm lượng hạn hẹp, chỉ biết ôm ấp đèn đỏ rượu xanh, không thể làm kẻ độc thoát.

(Sưu tầm)

Chia sẻ bài viết

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *